Làn sóng nghệ thuật Phục Hưng vào giai đoạn thế kỷ 14-16 tại châu Âu vẫn cuốn hút sự say mê của công chúng trong thế giới hiện đại ngày nay. Trái ngược với xu hướng đột phá ngày nay, giới họa sĩ và kiến trúc sư thời bấy giờ luôn sáng tác theo tỉ lệ vàng, một khuôn mẫu đã đi vào sách vở và vẫn được giảng dạy cho đến ngày nay. Mới đây, một giáo sư cơ khí tại trường Duke's Pratt tên là Adrian Bejan đã tiết lộ một giả thuyết mới về căn nguyên của "tỉ lệ vàng", dựa theo quy luật Kiến tạo do ông đưa ra trước đó. Tỉ lệ vàng được hiểu nôm na là bố cục tranh cần thiết lập để tạo sự dễ chịu và tiếp thu tốt nơi mắt người chiêm ngưỡng. Có cả công thức tính toán tỉ lệ này trong toán học, nhưng người học vẽ có lẽ quen thuộc hơn với khái niệm "hình chữ nhật vàng" dùng để tạo bố cục tranh, bắt đầu bằng việc vẽ một hình vuông có cạnh là 1 (bất kể đơn vị đo) rồi chia đôi bằng một đường thẳng cắt ngang bên trong để cho ra hai hình chữ nhật nhỏ, tiếp theo vẽ một đường xiên chia một trong hai hình mới tạo thành hai hình tam giác nhỏ, khi đó, đường xiên này sẽ dùng làm bán kính để vẽ nên một đường cung ảo để cho ra chiều dài của "hình chữ nhật vàng" (xin tham khảo hình dưới). Minh họa thiết lập "hình chữ nhật vàng" Quy luật Kiến tạo của ông Bejan liên quan đến sự tiến hóa về cấu tạo của vạn vật khi cho rằng một hệ thống có sự dịch chuyển bên trong nếu muốn tồn tại lâu dài thì cần phải tiến hóa về cấu trúc để dòng chuyển dịch bên trong trôi một cách suôn sẽ hơn. Để minh họa, ta có thể nghĩ đến buồng phổi với sự dịch chuyển của luồng khí hít thở, hoặc con sông với sự chuyển động của dòng nước. Theo Bejan, mọi hệ thống như trên đều không hoàn hảo ngay từ thuở ban đầu, và chính sự tiến hóa tự nhiên đã điều chỉnh và phân bố các điểm không hoàn hảo vào những vị trí khác nhau (chứ không triệt tiêu) để tạo ra hình dáng và cấu tạo của hệ thống đó. Nói về đôi mắt của người vẽ và người thưởng lãm ảnh, ông Bejan giải thích rằng đôi mắt được định hướng quan sát mọi vật thể theo chiều ngang mà không phải là chiều dọc. Dẫn chứng cho điều này, ông lấy ví dụ về sự quan sát của những con linh dương và người cổ xưa. Với những sinh vậy này, sự nguy hiểm chủ yếu đến từ hai bên hoặc phía sau, và ít khi nào là từ trên xuống (không có con chim nào to hơn một con linh dương trưởng thành) và từ dưới đất chui lên (chuột chũi tấn công chăng?). Chính điều này đã thúc đẩy sự tiến hóa của mắt khiến cho tầm quan sát kéo giãn ra hai bên. Có thể liên tưởng đến hình dáng bầu dục bẹt ngang của mắt người để nhận thấy tạo hóa cũng áp dụng điều này lên chúng ta. Sự tiến hóa của cấu trúc mắt này cũng ảnh hưởng đến quá trình xử lý hình ảnh trong não theo xu hướng quét theo chiều ngang. "Hình chữ nhật vàng" trong thiết kế đền thờ Parthenon tại Hy Lạp Có lẽ nhận biết được điều này qua chính con mắt nghệ thuật của mình, các họa sẽ và kiến trúc sư thời Phục hưng đã sử dụng "hình chữ nhật" trong tỉ lệ vàng để khiến người xem quét mắt theo chiều ngang lên một tác phẩm nghệ thuật để não bộ dễ phân tích và tạo ra nhận thức sâu sắc hơn về tác phẩm. Bức họa nổi tiếng của Leonardo da Vinci và "hình chữ nhật vàng" trên khuôn mặt nàng Mona Lisa Nguồn: Gizmag
nàng moliza em thấy chẳng có gì cả,mình đúng là người không biết thưởng thức những thứ nghệ thuật "xa xỉn" đó!hic
Ở thế kỷ XX, Le Coorbusier đã sáng tạo ra Modulor, một hệ chuẩn tỷ lệ rất độc đáo xuất phát từ những thông số cơ bản của kích thước con người. Mục đích của Modulor là trên cơ sở một hệ thống kích thước phong phú tuỳ trường hợp có thể chọn ra những quy cách và tỷ lệ cho kiến trúc. Về mặt từ ngữ, Modulor là tên gọi hệ thống tỷ lệ do Le Coorbusier và các đồng nghiệp của ông sáng tạo ra trong khoảng thời gian 1942-1948 nhằm đưa vào kiến trúc những hệ thống đo lường phù hợp với kích thước con người tạo nên sự phù hợp với sự đa dạng không cùng cũng như những giá trị cơ bản của cuộc sống con người trong không gian. Hệ thống Modulor được phản ánh vào hai bậc thang tỷ lệ Hai bậc thang tỷ lệ này (hay là hai hệ chuẩn) xuất phát từ một số code cao ở kích thước con người Le Coorbusier đã lấy 4 điểm cao sau đây làm chuẩn: cốt bàn tay người khi hạ thấp (cao 86 cm), cốt bán thân của người (cao 113 cm), cốt đỉnh đầu người (cao 183 cm), cốt bàn tay khi giơ cao khỏi đầu (cao 226 cm). Ba con số này có tính chất như sau: 113 cm = 70cm + 43 cm 113 cm + 70 cm = 183 cm 113 cm + 70 cm + 43 cm = 226 cm Chính hai bậc thang tỷ lệ - hệ chuẩn đỏ và hệ chuẩn xanh - được dẫn xuất từ những thông số trên ra. Ba con số 113, 183, 226 xác định khoảng không bị chiếm bởi kích thước con người. Hệ chuẩn đỏ là một chuỗi số có trị số … 183, 113, 70, 43, 27, 17 … và hệ chuẩn xanh có các trị số … 226, 140, 86, 53, 33, 20, … Hai hệ chuẩn này có tính quy luật cao, biến thiên theo tỷ lệ vàng, và liên hệ với nhau theo kiểu cung bậc Từ hệ chuẩn đỏ và xanh là những chuỗi số vàng Phibonatxi đó có thể tiến thêm một bước thiết lập nên Modulor (hệ chuẩn modun). Modulor là một tập hợp những thông số phù hợp với kích thước cơ bản của con người biểu hiện dưới dạng hình học những tư thế của con người cao dần từ ngồi đến đứng, đứng giơ tay từ đó có thể cho thấy kích thước các thiết bị cần thiết liên quan đến kiến trúc. Tác giả của hệ thống tỷ lệ này giải thích: “ Modulor không đem lại tài năng, lại càng không đem lại thiên tài. Nó không giúp cái thô tục trở thành cái tinh tế, nó chỉ cống hiến sự thoải mái tiện lợi cho việc sử dụng những số đo chắc chắn. Trong kho tàng vô tận của hệ thống Modulor chỉ còn việc lựa chọn cho mình những tỷ lệ thích hợp nhất. Trong công trình kiến trúc sử dụng hệ chuẩn “Modulor” có thể thoả mãn được những điều cần thiết sau đây 1) Kiến trúc (từ tổng thể đến chi tiết) đều có thể kết hợp mật thiết với tầm vóc con người 2) Hình thức kiến trúc hoàn toàn có khả năng tạo nên những tương quan tỷ lệ đa dạng, biến hoá và hài hoà, thống nhất. 3) Thích hợp với công nghiệp hoá xây dựng, thi công lắp ghép cùng với việc dùng những trị số cơ bản tối thiểu mà vẫn đạt được khả năng đa dạng tối đa. Nhìn chung, những lý luận về số đo, về modul trong thực tế của nhiều thời đại đã khái quát, bao trùm được giữa những trị số của tỷ lệ, kỹ thuật xây dựng và hình thức kiến trúc, đem lại cho chúng sự thống nhất, hài hoà. Modulor của Le Coorbusier đã được áp dụng vào đơn vị nhà ở lớn ở Macxay của ông. Chiều cao trong và ngoài nhà, kích thước các thành phần kiến trúc và đồ dùng trang thiết bị trong nhà ở tác phẩm này xuất phát từ hệ chuẩn Modulor cho nên số lượng kích thước sử dụng cho toàn công trình này không vượt quá con số 15. Về tỷ lệ, cũng có thể phân loại: tỷ lệ số đo, tỷ lệ tương đồng, và tỷ lệ lý tính. Tỷ lệ số đo và tỷ lệ tương đồng dưa trên sự phân tích các hình dáng, loại tỷ lệ lý tính dựa vào sự cảm nhận của từng dân tộc, từng địa phương, tâm lý của các khu vực, các vùng miền và vật liệu xây dựng địa phương.
Trùng hợp quá, màn hình HD bây giờ cũng rộng chiều ngang :frown3qg: (16:9) Thời đó quan điểm về cái đẹp nó khác bạn ơi :eek4wd:. Theo mình được biết thì 2 lí do chính khiến nàng Mona lisa "xinh đẹp lạ lùng" là ngoài khuôn mặt được vẽ theo tỉ lệ vàng, thì còn ở đôi mắt, người xem nhìn ở góc nào cũng có cảm giác cô ta đang chằm chằm nhìn họ :growl5cj::growl5cj::growl5cj: Có bạn ơi, tỉ lệ đó là 1.6180339887. Tham khảo wiki
Bất cứ ảnh chân dung nào, chỉ cần người trong ảnh nhìn thẳng vào ống kính, thì dù người xem đứng ở góc nào thì cũng có cảm giác người trong ảnh cũng nhìn chằm chằm vào mình mà
Cái này là do 2D mà =)) ảnh 2D thì chỉ cần nhân vật nhìn thẳng là bác có quay ngang 89 độ thì nhân vật đó vẫn "dõi theo từng cử chỉ hành động" của bác
Em có đọc tiểu thuyết mật mã davinci, thấy nhà giáo sư trong đó cũng nói đến một tỉ lệ...ko bít phải cái này ko nhỉ?
dễ nhìn mà bác. ở hình chữ nhật bao quanh khuôn mặt thì khoảng cách từ đỉnh trán xuống đến ngang 2 mắt là 1/3 chiều dài khuôn mặt. tương tự, trong hình chữ nhật từ mắt xuống đến cằm thì sống mũi là ranh giới phân chia 1/3 khuôn mặt. cuối cùng thì trong hình chữ nhật còn lại (2/3 bên phải của khuôn mặt, tính từ cằm đến mắt, ) thì khoảng cách từ cằm đến miệng là 1/3 chiều dài
Monalisa nổi tiếng vì nụ cười bí ẩn, nghệ thuật phối màu tuyệt hảo và cả sự danh tiếng của tác giả. Bí ẩn về nguồn gốc bức ảnh cũng góp phần làm nên nổi tiếng của bức vẽ.
hí hí, đang định post công thức tính 2 cạnh của hình chữ nhật theo tỉ lệ vàng mà có bác post rồi ^^ không chỉ thời Phục Hưng họ tính theo tỉ lệ vàng đâu, mà ngay tới cả Tháp Rùa của Hà Nội chúng ta cũng được quy theo tỉ lệ vàng đấy Tháp Rùa được chia theo tỉ lệ vàng hình ngôi sao 5 cạnh, và dưới đây là công thức
Tỉ lệ vàng không phải là 1 cái chuẩn mực do con người đặt ra mà nó chính là tỉ lệ trong tự nhiện như trên chiếc lá, nhánh cây. Nếu thiết kế các bác theo cái tỉ lệ đó thị tư nhiên nó sẽ tạo cho các bác cảm giác gần gũi, hợp lý, phù hợp với con mắt nên trong các artwork người ta gọi nó là tỉ lệ vàng (golden ratio).
Nói như PISA ở trên là đúng đó nhưng chưa nói rõ điều bí ẩn của nụ cười là khi buồn thì nhìn vào ta cũng thấy buồn mà khi vui ta nhìn vào nó cũng là nụ cười vui(Thấy bên Châu Âu bảo thế).Bức tranh này còn được gọi là bức tranh "Nụ cười nửa miệng"
Chính là nó đấy bác ạ ! Quyển ấy đề cập đến tỉ lệ vàng khá nhiều. Ngay cả dãy Fibonaxi cũng có tỉ lệ vàng.... Tối ưu hóa cũng có công thức về mặt cắt vàng dựa theo cái tỉ lệ này luôn
- Đúng là tỷ lệ của bức tranh là vàng, nhưng không phải vì vàng mà nó trở nên nổi tiếng. Theo em thì kiệt tác đẹp hay không ở chất nghệ thuật.
Bức ảnh chân dung nào mà người mẫu nhìn chằm chằm người vẽ thì khi xem ở góc độ nào cũng có cảm giác đó mà bạn. Ko riêng gì máy ảnh.
ko nên đọc cái này nhiều...dễ dẫn đến hội chứng bị xì trét....đưa thông tin máy tính còn có thể nghiên cứu chứ...cái này thì..pó cẳng luôn :">